 trước đã .
Khổng Minh nói :
- Vậy ta nhường cho ngươi bày trận đó.
Tư Mã Ý bèn trở về Trung Quân cầm cờ phớt qua phạt lại, chỉ vẽ một hồi lập ra trận thế, rồi kêu Khổng Minh nói lớn :
- Ngươi biết trận ấy chăng ?
Khổng Minh cười :
- Trận ấy con nít bên ta còn biết huống hồ. Ðó là trận Hỗn Nguơn nhất trí .
Tư Mã Ý :
- Vậy ngươi bố trận ta coi !
Khổng Minh lui xe vào, chỉ cho ba quân một hồi rồi ra nói :
- Ngươi biết trận của ta chăng ?
Tư Mã Ý xem một lát rồi nói :
- Bát quái.
Khổng Minh hỏi :
- Dám phá chăng ?
Tư Mã Ý :
- Biết rồi thì con nít cũng phá được.
Khổng Minh :
- Hãy phá đi.
Tư Mã Ý trở về khiến quân sĩ chia thành ba đạo, truyền Trương Hổ , Nhạc Lâm , Ðái Lăng đánh vào cửa chánh Ðông, rồi do cửa chánh Bắc mà ra. Ba tướng tuân lệnh, kéo thẳng vào trận .
Bỗng thấy cờ xí, binh Thục xông ra như nước chảy bốn phía ào ào làm thành một bức tường không đường lui tới. Ði đâu cũng có tướng Thục chân lại mà đánh. Trong trận có nhiều cửa, khó mà phân biệt Nam, Bắc, Ðông , Tây.
Ðánh một lúc bèn bị binh Thục bắt sống hết.
Khổng Minh bèn khiến bắt Trương Hổ, Ðái Lăng, Nhạc Lâm dẫn đến . Còn tất cả binh sĩ đều trói dẫn theo sau.
Rồi Khổng Minh lại truyền thả tù quân về báo cho Tư Mã Ý phải ráng học tập thêm binh pháp rồi hãy ra trận.
Nói rồi, khiến quân lột hết áo mão của binh tướng Ngụy và lấy nhọ nồi mà vẽ vào mặt thả hết về
Tư Mã Ý thấy binh tướng của mình mang mặt lọ lem trở về thì cả giận mà nói :
- Thế này thì ta còn mặt mũi nào về Trung Nguyên nữa.
Nói xong đốc binh đến cướp trại Thục.
Khổng Minh cười :
- Tư Mã Ý đã nổi giận .
Bèn phân binh thành ba đạo bao vây quân Ngụy. Binh Ngụy chết như rạ.
Tư Mã Ý cũng ráng xua bại binh đánh vùi rồi chạy tuốt về phía Nam Sông Vị Thủy, đóng trại cố thủ.
Sau đó, Khổng Minh trở về Kỳ Sơn.
Lúc đó, tại Vĩnh An Thành, Lý Nghiêm sai Cẩn An giải lương đến. Nhưng vì Cẩn An say sưa nên bê trể .
Khổng Minh bèn gọi vào quở trách.
Ðêm ấy Cẩn An cả giận ra đầu Tư Mã Ý .
Ý thấy Cẩn An về đầu thì rất nghi hoặc bèn nói :
- Nếu ngươi thật lòng thì hãy về Ðô Thành bàn với bọn hoạn quan triệu Khổng Minh về được như vậy, công của ngươi rất trọng.
An vội vã tình nguyện xin đi.
Sau đó đến Thành Ðô, ra mắt hoạn quan mà rằng :
- Khổng Minh ỷ có công lớn, ý muốn tạo phản . Bọn hoạn quan thất kinh vào thưa với Hậu chúa.
Hậu chúa sợ hãi, bèn hỏi :
.Vậy ta phải làm sao bây giờ ?
Hoạn quan tâu :
- Xin bệ hạ triệu y về Thành Ðô gấp.
Hậu chúa nghe theo bèn viết chiếu sai người đến Kỳ Sơn triệu Khổng Minh về.
Trương Huyền tâu :
- Binh Thục đang hăng sao bệ hạ lại triệu Thừa Tướng về ?
Hậu chúa nói :
- Có chuyện cơ mật.
Tại Kỳ Sơn, Khổng Minh tiếp được chiếu, than :
- Chúa thượng còn nhỏ. Việc này ắt là bọn hoạn quan sanh sự rồi .
Nói xong bèn truyền chỉ Ban sư.
Khương Duy thưa :
- Nay thế binh ta đang mạnh, sao Thừa Tướng lại lui binh.
Khổng Minh than :
- Nếu không về thì trái lệnh, lòng ta có trung thành đến đâu cũng thành ra phản phúc. Còn trở về thì sau này khó có cơ hội này.
Khổng Minh bèn truyền mật kế cho các trại cứ lui binh mã bao nhiêu phải làm thêm bếp bấy nhiêu.
Còn Tư Mã Ý biết chắc Cẩn An thành công, bèn sớm tối sai quân đi do thám xem binh Thục động tĩnh thế nào.
Quân về phi báo :
- Quân Thục ngày nào cũng thấy kéo ra, rồi lại kéo vào, không rõ hư thiệt ra sao ?
Tư Mã Ý dặn :
- Cứ coi chừng số bếp của nó thì biết được binh thêm hay giảm.
Quân thám thính thấy ngày nào quân Thục cũng đào thêm bếp thì trở về thưa với Tư Mã Ý.
Y nói :
- Như vậy chúng đâu đã lui . Bèn cứ cố thủ mà chờ.
Bỗng có tin báo Khổng Minh đã lui hết binh, cách đây năm ngày.
Tư Mã Ý cả sợ nói :
- Ta đã trúng kế của Khổng Minh.
Sau đó, Ý thâu đại binh về Lạc Dương.
Trong khi đó, Khổng Minh trở về Thành đô được bằng an. 

Hồi 100

Khổng Minh ngũ xuất Kỳ Sơn
Trương Hấp lâm nơi Kiếm Các
Khổng Minh đi thẳng về Thành Ðô ra mắt Hậu Chúa, tâu rằng :
- Tôi đang đại thắng quân Ngụy, cố chiếm Trường An , nay bệ hạ đòi tôi về triều có việc chi ?
Hậu Chúa nói :
- Lâu ngày tướng phụ xa cách, ta nhớ nên thành về đây thăm hỏi .
Khổng Minh tâu :
- Việc này ắt có gian thần dèm pha mà sanh biến, chớ chẳng phải do bệ hạ ?
Hậu Chúa nghe nói làm thinh.
Khổng Minh tâu tiếp :
- Tôi mang lời Tiên đế phú thác rất trọng. Nếu nay trong triều có gian thần thì làm sao dẹp giặc cho được.
Hậu Chúa nói :
- Trẫm nghe lời hoạn quan, nay ăn năn đã muộn !
Khổng Minh bèn tra hỏi hoạn quan, mới hay Cẩn An đã phản phúc, rồi bỏ trốn đầu Ngụy .
Khổng Minh cả giận đuổi hết bọn hoạn quan, rồi kêu Trương Huyện và Phí Vĩ mà trách :
- Các ông ở lại triều mà không can gián bệ hạ để hư cả việc lớn ?
Sau đó, Khổng Minh bái biệt Hậu chúa, trở lại Hớn Trung lo việc phạt Ngụy.
Về đến nơi Khổng Minh bèn chia quân thành hai đạo, một đạo nơi Hớn Trung, một đạo kéo đi. .
Cứ ba tháng đổi binh một lần .

Nói về Ngụy chúa được tin Khổng Minh lại kéo ra Kỳ Sơn thì cả sợ bèn kêu Tư Mã Ý mà nói :
- Tào Chơn đã chết, Khổng Minh lại kéo binh ra Kỳ Sơn ; vậy khanh phải thống lãnh đại binh cự địch .
Tư Mã Ý vâng lệnh, dẫn đại binh ra đi.
Ðến Trường An thì có tin báo, Khổng Minh xuất binh nhắm Kỳ Sơn tấn phát. Tiền bộ tiên phong là Vương Bình, Trương Ngưng tới ngả Trần Thương kéo đến Tà Cốc.
Tư Mã Ý nói với Trương Hấp :
- Khổng Minh kéo tới Lũng Tây để cắt lúa đang chín. Vậy ngươi phải đến Kỳ Sơn, còn ta và Quách Hoài đến Thiên Thủy đề phòng binh Thục cắt lúa.
Trương Hấp tuân lệnh đến Kỳ Sơn, Tư Mã Ý đến Lũng Tây.
Còn Khổng Minh đến Kỳ Sơn, bèn họp chư tướng nói riêng :
- Ta phải chiếm được Lũng Tây, hiện lúa mạch đang chín, thu gặt để chuẩn bị lương thảo.
Nói xong, truyền Ngô Bang, Ngô Ý , Vương Bình, Trương Ngưng ở lại Kỳ Sơn giữ trại, còn Khương Duy, Ngụy Diên đến Lỗ Thành.
Khi đến nơi bèn để Mã Trung và Trương Dực giữ Lỗ Thành, còn bao nhiêu kéo đến Lũng Tây.
Xảy có quân báo Tư Mã Ý đã đem quân đóng nơi đó.
Khổng Minh thất kinh nói :
- Té ra thằng này cũng biết kế của ta ?
Nói rồi, sai đóng bốn cỗ xe giống nhau và khiến Khương Duy bảo vệ xe ấy.
Lại khiến Ngụy Diên dẫn một cỗ xe đi phía tả , Mã Trung dẫn một cỗ đi phía hữu. Mỗi xe đều có cờ trống, lại có ba mươi tên quân bỏ tóc xoã, tay cầm gươm, tay cầm cờ thất tinh màu đen mà đi tới .
Lại khiến ba vạn quân đều cầm hái mà gặt lúa. Khiến Quan Hưng nai nịt giống một đạo hữu tay cầm gươm đi bộ trước xe.
Quân thám thính thấy vậy về phi báo.
Tư Mã Ý nói :
- Ðó là Khổng Minh tác quái đó .
Nói rồi liền sai một ngàn binh ra bắt hết đạo binh ấy.
Quân sĩ ra thấy Khổng Minh bỏ tóc xõa, tây cầm quạt ngồi trên xe còn xung quanh quân lương đều mặc áo đen, cầm cờ đen mang gươm.
Binh Ngụy rượt theo. Khổng Minh bèn cho xe quay lại nhắm trại Thục mà đi chậm chậm.
Binh Ngụy rượt theo mãi không kịp, bèn nói với nhau :
- Thiệt là kỳ quái ? Binh Ngụy còn đang lưỡng lự thì ở phía sau Tư Mã Ý đến kêu rằng :
- Khổng Minh dùng phép thâu đường mà khiến những Thần Lục minh Lục Giáp đó. Ðó là cách lấy theo Lục Giáp Thiên Thơ, chúng bay chớ theo nữa !
Quân sĩ định quay trở lại, thì thấy phía sau một đạo binh chiêng trống ầm vang, rồi một đạo binh khác bỏ tóc xõa, tay cam cờ đen, chính giữa có Khổng Minh ngồi trên xe.
Tư Mã Ý hỏi :
- Khi nãy cũng thấy Khổng Minh, bây giờ cũng lại Khổng Minh là thế nào ?
Nói vừa dứt lời thì từ phía hữu xuất hiện một đạo binh như thế, cũng có Khổng Minh nữa.
Tư Mã Ý nói :
- Ấy là thần binh đó . Quân sĩ nghe nói cả kinh đạp nhau mà chạy.
Ý cũng sợ chạy đến vỡ mật về phía Thương Khê mà đóng trại.
Khổng Minh bèn khiến ba quân tràn tới gặt lúa
Tư Mã Ý ở lì trong thành ba ngày không dám ra. Sau thấy binh Thục lui hết mới cho quân đi thám thính, dọc đường bắt được một tên lính Thục.
Ý hỏi :
- Ngươi đi đâu ?
Hắn thưa :
- Ði tìm ngựa lạc.
Ý lại hỏi :
- Hôm trước đạo binh thần nào đó ?
Hắn thưa :
- Không phải thần thánh gì hết. Ðó là Khương Duy, Mã Ðại, Nguỵ Diên đó . Chỉ có xe đi trước là Khổng Minh.
Ý than :
- Thật là quỉ kế . Ai mà đoán nổi !
Bỗng có tin Quách Hoài xin ra mắt.
Quách Hoài thưa :
- Binh Thục chẳng có bao nhiêu, nay lại lo việc đập lúa, vậy xin cho một đạo binh đi đánh phía trước, còn tôi đánh ngã sau, ắt bắt được Khổng Minh.
Ý bèn phân binh thành hai đạo đánh tới.
Khổng Minh đang ngồi coi quân sĩ đập lúa, bỗng một luồng gió mạnh thổi tới, bèn nói :
- Ðêm nay nó lại đến cướp thành không sai.
Nói đoạn, hỏi chư tướng ai dám đem quân phục bốn phía thành.
Khương Duy, Mã Ðại, Mã Trung, Ngụy Diên đều bước ra xin đi.
Khổng Minh bèn phân thành hai đạo. Một đạo phục nơi phía Bắc. Một đạo phía Tây Nam, còn mình dẫn một đạo phục nơi trước thành.
Ðêm ấy, binh Ngụy rần rần kéo đến, thấy Lỗ thành im lìm thì chắc Khổng Minh không đề phòng, bèn khiến quân vây chặt tứ phía.
Trên thành, quân Thục nổi lửa, bắn xuống như mưa, binh Ngụy không sao tiến nổi. Ðàng sau, ba đạo quân Thục nổi lên một lượt đánh vào.
Tư Mã Ý và Quách Hoài thất kinh, chia quân chống cự. Bỗng bốn cửa thành mở tung, quân Thục ào vào, trong ứng ngoài hiệp, quân Ngụy chết tơi bời, tìm lối chạy.
Khổng Minh cả thắng về thành. Còn Tư Mã Ý nói với Quách Hoài :
- Khổng Minh đa mưu nay phải khiến Tôn Lễ đem binh Ung Châu và Lương Châu mà chận đường lương của chúng nơi Kiếm Các, rồi ta cố thủ chờ chúng hết lương mà đánh mới thắng được .
Quách Hoài y lệnh.

Tại Lỗ thành Khổng Minh hàng ngày đến khiêu chiến ý nhưng Ý không ra thì biết chắc y muốn chận đường lương nơi Kiếm Các bèn sai Khương Duy, Mã Ðại đem binh đến giữ chặt nơi ấy, rồi sau đó bố trí binh mã đánh với Tư Mã Ý.
Lúc ấy, Dương Nghi bước lên tâu :
- Thừa Tướng đã truyền lệnh chia làm hai đạo, mỗi đạo đi trận ba tháng rồi đổi đạo mới. Nay đã đúng ba tháng. Binh Hớn Trung sửa soạn kéo đến. Vậy cũng nên cho đạo này trở về nghỉ dưỡng sức .
Các tướng lại thưa :
- Tư Mã Ý đã dồn hết binh Ung Châu và Lương Châu đến đây quyết chiến. Còn Quách Hoài và Tôn Lễ chận đường lương Kiếm Các. Nay nếu đổi quân e trở ngại việc chống giữ binh Ngụy chăng ?
Khổng Minh không chịu, cứ truyền cho quân sĩ sửa soạn mà về .
Quân sĩ cảm động, đồng thanh hô lên :
- Chúng tôi xin nguyện ở lại c